Thứ Ba, 19 tháng 6, 2012

Chuyện của Nó


Mar 5, 2009 5:18 PM

Không phải mục đích sống nhưng là ý nghĩa để thực hiện những mục đích. Nếu thiếu nó, sự cố gắng chẳng có ý nghĩa gì !



Hồi còn bé nó cư thắc mắc mãi một câu hỏi là, con người sau khi chết sẻ như thế nào??? Liệu có thế giới thứ hai hay không???

Hay con người chết đi chỉ là một hại cát vô tri vô giác, không thể cảm nhận được gì nữa??? 

Câu hỏi đó cứ lảng vảng trong đầu một đứa trẻ mới 9-10 tuổi. Nó muốn đem câu hỏi đó để hỏi nhiều người khác, nhưng nó biết, có hỏi ai đi nữa, củng chẵng thể có được câu trả lời chính xác như nó mong muốn. 

Thời gian trôi đi, nó lớn dần theo thời gian. Nhưng câu hỏi đó vẫn chưa có lời giải đáp. Nó sợ sau khi chết đi nó không được ở bên những người nó yêu thương, nó sợ cảm giác phải ở một mình, nó sợ trở thành hạt cát lẻ loi. Nó khóc. Nó thấy sợ hãi của sự lẻ loi. Và nó cảm nhận được sự quan trọng của tình yêu thương. Nó biết nó cẩn tình yêu của mọi người và nó cũng biết nó cần phải yêu thương lại mọi người xung quanh nó. Vì nó biết cảm giác cô đơn là như thế nào.

15 tuổi nó biết rung động trước người bạn gái xinh xắn. Nó thích được nhìn, ngắm người nó thích, nó cố gắng hoàn thiện mình hơn để gây được sự chú ý của ngườ đó. Nó có thể đứng trước gương hằng tiến đồng hồ để chỉ chải mái tóc. Nó biết được cảm giác nhớ nhung, chờ đợi, khát khao được yêu thương.

18 tuổi, nó đã là sinh viên của một trường đại học. Phải xa nhà xa bố mẹ, nó phải tự làm tất cả, dặt đồ, nấu ăn…nó cảm thấy mệt, những thứ mà xưa nay nó chưa bao giờ phải làm vì ở nhà mẹ nó làm cho nó. Nó biết được sự vất vả của mẹ, biết được tình yêu của mẹ nó với nó là vô hạn. Nó cảm thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Hôm nay bố nó điện cho nó bảo là mẹ ốm, nó muốn gặp mẹ. Mẹ nó bảo chỉ bị cảm nhẹ nhưng nó cảm nhận được mẹ nó ốm rất nặng, qua giọng nói của mẹ nó. Nó muốn được về ngay bên mẹ nó. Nó đã khóc trong đêm một mình. Nó nhớ nhà nhớ mẹ. Nó tự bảo “mẹ ơi, thi xong con sẽ về dù chỉ một ngày con cũng sẽ về”. Và thi xong, nó không được nghỉ nhưng nó vẫn về nó đi hơn 300km để về với mẹ với bố nó chỉ một đêm rồi nó lại đi hơn 300km để ra HN học. Nó biết người quan trọng nhất và người nó yêu thương nhất chính là bố mẹ nó.

20 tuổi, nó đã lớn hơn một tí. Sống có trách nhiệm với bản thân, bạn bè, gia đình hơn. Nó lại có những câu hỏi có vẻ ngớ ngẩn hơn. Nó cứ lẩm bẩm một mình.

Ta là ai????

Rồi nó tự bảo, quá đơn giản ta là ta (It’sMe) là Trần Bang.

Vậy ta sống để làm gì????? 

Chỉ để tồn tại sao ? hay chỉ sống để thực hiện những mục đích bình thường như bao người khác....Học tập, xin việc, đi làm, phụng dưỡng cha mẹ, nuôi con, rồi chết.

Mục đích sống của ta là gì ?????

Việc làm ổn định, con ngoan, vợ đẹp, xe hơi.... KHÔNG. Tất cả nhưng thứ đó không phải mục đích sống của nó.

Ý nghĩa cuộc đời nó là gì ????

Sống có ích, sống cống hiến cho xã hội.... KHÔNG. Những cái đó quá chung chung...không cụ thể. nó muốn biết mục đích đích thực của nó.

Nhưng suy nghĩ mãi nó vẫn không tìm được câu trả lời thích hợp, giống như câu hỏi hồi nó còn bé, đáp án vẫn không có. Nhưng lần này nó không còn khóc hay lo sợ nữa mà nó cười một mình.

Nó tự bảo. KỆ. Nó không quan tâm sau này chết đi sẽ như thế nào, mà bây giờ nó đều nó quan tâm là hiện nay nó sống như thế nào.

Sống làm gì, hay mục đich sống là gì ??? Nó cũng KỆ, nó không quan tâm nữa. Vì nó biết, dù có quan tâm, hay cứ loai hoai với những câu hỏi đó, nó cũng chẵng tìm ra được lời giải đáp. 

Vì vậy nó tự nhủ. Nó có mặt trên cõi đời là sự may mắn của nó, nó được bố mẹ, anh em yêu thương nó cảm thấy hạnh phúc. Và nó thấy được hạnh phúc khi nó yêu thương những người xung quanh.

Nó thích được cảm giác người khác tin tưởng và tôn trọng nó, thế nên nó sẻ luôn tôn trọng, yêu thương và tin tưởng mọi người.

Nó biết, cuộc sống của nó có dài thì cũng được 80 năm nữa. Nó thấy thời gian đó không dài, nhưng cũng đủ cho nó sống hết mình. 

Nó yêu thương nhưng người thân xung quanh nó, và yêu cả những người nó không quen biết, nó sẵn sàng tha thứ cho những lỗi lầm mà người khác gây ra cho nó, nó có cái nhìn bao dung hơn. Và nó muốn nói với bố mẹ, anh chị, bạn bè của nó rằng. Nó yêu tất cả mọi người.

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Người xưa chọn hiền tài



Theo quan niệm của Người xưa, muốn chọn được Hiền tài, trước hết phải có quan điểm đúng về Người tài. Và, phải có tiêu chuẩn rõ ràng để chọn người tài. Hiền tài phải biết lấy nhân nghĩa làm gốc, lấy trí dũng làm cành.
Cha ông ta đã tổng kết: Hiền tài là nguyên khí của Quốc gia, là của báu của đất nước. Bởi vậy người xưa đã biết dựa vào “Khí lượng” của tướng, để chia Tướng ra làm 6 loại khác nhau:

Tướng mà che điều gian, giấu điều học, không nghĩ đến điều quần chúng đang trách móc, oán ghét. Tướng đó cùng lắm chỉ chỉ huy được mười người!

Tướng mà biết thức khuya dậy sớm, lời lẽ kín đáo, ăn nói dịu dàng, đó là tướng chỉ huy được trăm người.

Tướng mà thắng biết lo, mạnh mà biết giỏi đánh, là tướng chỉ huy được nghìn người.

Tướng mà biết mặt ngoài hăm hở, trong lòng ân cần, biết thương người khó nhọc, thương kẻ đói rét, biết chăn dân đó là tướng chỉ huy được cả vạn người.

Tướng mà biết gần người hiền tài, biết tiến cử người tài giỏi, tính tình cẩn thận, tâm thành thực rộng rãi, biết lo việc dẹp loạn để giữ nước yên dân, đó là tướng chỉ huy được cả triệu người.

Tướng mà biết lấy tín nghĩa để thu phục nhân tâm, bao dung nhân ái với cấp dưới, trên thông thiên văn dưới tường địa lý, giữa biết việc người, coi anh em bốn bể một nhà, quan hệ tốt với láng giềng để giữ mối hoà khí, đó là tướng chỉ huy được cả thiên hạ.
Nhưng để chọn tướng, người xưa dùng 6 phép thử sau đây:

Thứ nhất, dùng rượu thịt để thử xem người đó có tham ăn, tục uống không? Rượu say để thử thần kinh có vững không? Có giữ được lập trường, thái độ không hay rượu vào lời ra hết sạch!?.

Thứ hai, dùng lời (Lục vấn) để xem trả lời có rõ ràng không, mạch lạc không, có biến hoá không? Hỏi rõ ràng tường tận để xem đức hạnh thế nào? Bởi lẽ danh chính thì ngôn thuận!

Thứ ba, dùng gái đẹp để thử xem có sa ngã trước sắc đẹp không, có đứng đắn không?

Thứ tư, là lấy Vàng để thử xem có thanh liêm không?

Thứ năm, là giao việc khó khăn để thử xem có dũng cảm không, bản lĩnh sáng tạo đến đâu, có chủ động vượt khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ không?

Thứ sáu, là dùng gián điệp để thử xem có trung thành không?!
Và, sau khi phân loại, tổng hợp các phép thử, cha ông ta mới trao gửi giang sơn, cất việc cho họ. Thế mới hay cha ông ta rất công phu, rất coi trọng vai trò tổ chức và thu phục nhân tâm, đồng thời cũng rất thận trọng, dày công lớn trong việc chọn người làm quan, làm tướng.

Chúng ta đang tiến hành đại hội Đảng các cấp, để Đảng mạnh, dân tin, đưa đất nước thoát nghèo, xây non sông rạng rỡ, thì ngoài việc cơ cấu, thành phần. Đại hội các cấp phải thật sự coi trọng tiêu chuẩn, coi trọng Hiền tài; Phải lấy tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh “Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Chí công vô tư” của người cán bộ, đảng viên để chọn, thu phục nhân tài phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân.

Bởi “cán bộ là cái gốc của phong trào” gốc có vững, có bền không bị sâu mọt, thì phong trào sẽ lớn mạnh.

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Thuyết chân rồng



Hôm trước về quê nói chuyện với mấy thằng tàu khựa về cái lý lẽ…đường lưỡi bò tại đây.

Hôm nay, thấy cái hình vẽ đất nước Việt Nam thành con rồng có hai chân vươn ra lấy 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa… thấy so với cái lưỡi bò lè ra từ cái đầu…là đất nước TQ thì rõ ràng đất nước VN tuy bé nhưng oách hơn và có lý lẽ hơn nhiều…

Oách hơn là vì lịch sử dân tộc Việt Nam đã khởi đầu bằng một huyền thoại cao đẹp, huyền thoại "con rồng cháu tiên".

Tổ tiên chúng ta nói rằng, vua Lạc Long Quân thuộc dòng dõi rồng, phối hiệp với nàng Âu Cơ sinh ra một cái bọc có khoảng trăm trứng. Từ đó sinh ra một dòng giống Việt.
Sau đó, Lạc Long Quân và Âu Cơ chia tay nhau. Mẹ dắt năm mươi con lên núi. Cha đưa năm mươi con xuống biển.

Lạc Long Quân nói với Âu Cơ: khi cần thì gọi, ta về ngay. Từ đó dòng giống Việt này được phát triển.

Lý lẽ hơn là vì qua biểu tượng rồng tiên trên đây ông bà tổ tiên muốn dạy chúng ta rằng: con người là một kết hợp vừa biến hóa vừa trường cửu, vừa vật chất, vừa siêu phàm, vừa linh ẩn, vừa thường hằng, vừa xinh đẹp dịu hiền, vừa hùng dũng cương quyết, vừa tình vừa lý, vừa chan chứa yêu thương, vừa uy lực vô song.

Lại nữa, từ hình ảnh một cái bọc trong đó thoát ra trăm cái trứng, nói lên tình liên đới thâm sâu của con người. Người Việt Nam gọi nhau bằng đồng bào ruột thịt, nghĩa là cùng chung một bào một bọc. Hơn nữa, tình nghĩa đồng bào ấy không chỉ dừng lại trong biên giới đồng bào ấy, không chỉ dừng lại trong biên giới của một dân tộc mà trải dài đến toàn thể nhân loại. Ðó cũng là ý nghĩa được chứa đựng trong huyền thoại của con rồng cháu tiên, và đó cũng là đạo làm người mà ông bà tổ tiên đã muốn truyền lại cho con cháu mình.

Sống cho ra người, sống xứng với phẩm giá con người, sống cho thật tính người, đó là con đường đích thật để sống. Một cách cụ thể là khi chúng ta sống đúng với vai trò của mình trong gia đình, trong xã hội, đó là lúc chúng ta đang sống đạo làm người.

Nay anh em ta ở Quảng Ngãi nói chung và Lý Sơn nói riêng và nhiều vùng biển khác nữa bị bắt nạt, bị ngăn cản, đe dọa nhưng với truyền thống cha ông…anh, em ta vẫn quyết chí ra khơi xa, bám giữ ngư trường truyền thống.

Tình yêu biển, khát khao chinh phục đại dương luôn cháy bỏng trong tim. “Chỉ có vươn ra khơi xa, bám biển đến cùng mới thực hiện được khát vọng làm giàu từ biển”.
Hoàng Sa là đảo, là biển, là đất đai, máu thịt của Việt Nam, của con cháu Rồng-Tiên. Nơi đó, bao thế hệ tổ tiên chúng ta đã đổ mồ hôi nước mắt, hy sinh xương máu để gìn giữ.

Ngày xưa, cha rồng là Lạc Long Quân trước khi xuống biển có dặn với mẹ Âu Cơ: khi cần thì gọi, ta về ngay.

Nay anh em của ta dưới biển cần, thì anh em ở trên đất liền lẽ nào làm ngơ…
KHÔNG…anh em sẽ luôn hướng về phía có những người anh em lòng gang, dạ sắt… vẫn kiên trì bám biển…và so với cái lưỡi bò kia…thì thuyết chân rồng của chúng ta còn tự hào hơn chứ, sao không!



Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

quê hương...


Hà Nội, 8/5/2009

Một buổi chiều tan học, đang lang thang trên những con đường HN tấp nập. Chợt tôi giật mình đứng sững lại.

Một giọng nói quê hương quen thuộc quá: " Chú ơi, cho tui hỏi đường đến chổ ni đi đường mô đó hả chú..." một cụ già tóc bạc phơ hỏi tôi, nghe giọng tôi nhận ra ngay cụ là người Hà Tĩnh, cụ lên đây thăm con nhưng đi cả buổi sáng vẫn chưa tìm được nơi mình muốn đến.

Nhìn cụ, tôi bảo. "Cụ lên đây con chở cụ đến đó" chở cụ đến nơi, cụ cảm ơn tôi ríu rít. Tôi nhìn cụ bảo, "có chi mô cụ, quê con cũng ở Hà Tinh mà " rồi phóng xe về nhà khi đó trời đã tối khi nào mà tôi chẵng hay.

Từ nhỏ tôi chưa bao giờ phải sống xa nhà cho đến khi đỗ đại học. Vì vậy mà niềm háo hức, hồi hộp khi nghĩ mình sắp bước vào đời sinh viên trong tôi cũng mau chóng tan biến khi chuyến xe khách qua khỏi địa phận Hà Tỉnh… quê hương tôi đã dần xa. Hà Nội. Chốn đô thành ồn ào và tấp nập. Ở đây không có những đợt gió Lào và cát trắng, không có những cây xương rồng gai góc mọc lên giữ nắng cát, không có những tiếng sóng biển vỗ về, không có những tiếng “ chi, mô, răng rứa”…

Tất cả những gì quen thuộc đã xa tôi, sống nơi phố phường tấp nập nhưng tôi vẫn cảm thấy thiếu vắng một cái gì đó. Xung quanh tôi người đông như đi hội nhưng tôi vẫn thấy cô đơn, giật mình tôi đứng sững lại trên đường khi giai điệu quê hương quen thuộc cất lên " Đi mô rồi cũng nhớ về Hà Tỉnh, nhớ núi Hổng lĩnh, nhớ giòng sông La..." Xúc động đến vỡ oà. Tôi nhận ra mình yêu quê hương đến thế, trong tôi quê hương hai tiếng thật thêng liêng.

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

Thôi ta về



Thôi mình trở lại với quê
Lá cao đến mấy cũng về cội thôi!

Quê nhà ta mến yêu ơi
Đây bờ tre chốn ta ngồi ngêu ngao
Đây trong vắt nước kinh đào
Tấm gưuơng soi chẳng lừa nhau bao giờ.

Ta xin lỗi cỏ gà xưa
Một thời tuổi nhỏ ngắt bừa đá nhau
Bây giờ ta mới biết đau
Biết thương phận cỏ rơi đầu vì xanh
Ta xin lỗi ớt và chanh
Cay chua có mấy xưa mình cứ kêu
Ta xin lỗi nhé cánh diều
Đứt dây ta bỏ quên chiều gió mưa

Chân trần trở lại quê xưa
Mới hay là cỏ đã thưa vì màu
Mới hay là chẳng nơi đâu
Chân ta bước vững như cầu bến ta.

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Mắt lệ ưu sầu...


Khóc nữa đi! Khóc nữa đi em
Cho cuộc tình, chưa kịp thành – đã vội tan
Cho một người, nay tuyệt vọng – cũng vì ai
Rượu cạn ly, và em tôi uống… cho say…
Để một ngày, khi nhìn lại
Chẳng còn ai, chẳng còn ai
Để em tôi nhớ…hay thương…
Để một ngày…khi nhìn lại…
Chỉ còn ta…chỉ còn ta…
Để em tôi nhớ…em yêu…
Xin một ngày…xinh một ngày…
Nhưng mà thôi…đời cần chi…
Hãy để em uống…em say…
Chẳng cần gì…ta một mình…
Rồi nhìn em…rồi nhìn em…
Đời quặn đau…vì em tôi nhớ…em yêu…
Có một người…có một người…
Đã bỏ đi…đã bỏ đi…
Rời xa em tôi mãi….em ơi!
Em hãy khóc…khóc nữa đi…
Để tình yêu…xóa hết mọi ưu sầu…
Để từng đêm…đừng quăn đau…
Thương nhớ... người thương đầu…
Đừng vì ta...đừng vì ai…
Để từng đêm…mình em tôi nhớ…em thương...
Khóc thật nhiều…để làm chi….
Để làm chi…để làm ta…
Cũng quặn đau... mắt lệ... ưu sầu…

Bài hát: Mắt lệ ưu sầu - Trần A.Bang, Hà Nội 10/4/2012

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Liều thuốc nào cho cho “cậu ấm” nhà ta?



 Tập đoàn, Doanh nghiệp nhà nước từ trước tới nay được nhiều người ví von như là “cậu ấm” của của nền kinh tế nhà nước. Tuy nhiên “cậu” đang bị bệnh, bệnh trầm trọng.

 - Bệnh vì sai phạm hơn 10 nghìn tỉ đồng tại Tập đoàn Sông Đà như một đòn bồi vào nỗi bức xúc của dư luận, khi mà những con số thất thoát, lãng phí được đưa ra tại phiên tòa xét xử vụ án Vinashin còn tươi rói trên các trang báo.

 - Rồi Tập đoàn Điện lực VN- EVN thua lỗ 10 nghìn tỉ đồng, năm 2010, và được hạch toán vào giá điện cho... nhân dân cùng "hưởng".

 - Rồi Là Tổng Công ty xăng dầu - Petrolimex báo lỗ 1800 tỷ đồng.

 - Và còn là những “cậu ấm” nào nữa đây...?

 Càng nghĩ đến càng thấy rất đáng lo cho sự an nguy của nền kinh tế. Khi mà các “cậu” đang làm ăn thua lỗ, thất thoát hàng chục nghìn tỉ đồng thì nhiều DN ngoài quốc doanh sống dở chết dở vì thiếu vốn.

Chính phủ vừa công bố có hơn 2.200 DN đã làm thủ tục giải thể và hơn 9.700 DN đăng ký ngừng hoạt động có thời hạn hoặc dừng thực hiện nghĩa vụ thuế.

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến hậu quả này, nhưng nguyên nhân chính là lãi suất quá cao và DN không tiếp cận được nguồn vốn.

 DN ngoài quốc doanh làm ăn thua lỗ thì các ông chủ tán gia bại sản, nhưng đối với nhiều “ông chủ” của cơ quan cậu là DNNN, dù thua lỗ nhiều tỉ đồng thì vẫn xông xênh. Mới chỉ thấymỗi vụ xử lý hình sự ở Vinashin ...và rõ ràng là các “cậu ấm” nhà ta đang bị bệnh…bệnh thiếu trách nhiệm với nhân dân…

Và có lẽ tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước- là liều thốc hiệu quả nhất không thể khác. Nhưng tái cơ cấu như thế nào thì Chính phủ đang phải xem xét…nhưng cái quan trọng là liều thuốc ấy phải “Tạo ra môi trường bình đẳng hơn giữa khu vực tư nhân và nhà nước có lẽ đó là một trong những yếu tố quan trọng trong quá trình tái cơ cấu nền kinh tế” – Đó là liều thuốc quan trọng cho “cậu ấm” nhà ta?